Tìm lại mùa cũ cho em đi. Xin đấy! Em đang ở chốn không mùa, ngả nghiêng, chao đảo. Mà gió thì ầm ào lắm. Mà núi đồi thì chập chùng lắm. Em chông chênh giữa hai bờ hư thực, vạt nắng nào cũng chỉ đủ ấm một giấc chiêm bao.
Tìm lại mùa cũ cho em đi. Xin đấy!! Nơi mùa ấy, em đã từng rất hiền ngoan. Nụ cười vô tư. Giọt nước mắt cũng vô tư. Gạt đi là tan biến. Nơi mùa ấy, màu của nụ cười là màu của nắng, giòn tan, vàng ngọt. Và em là em hồn nhiên.
Giờ thì, em đã lạc mất mùa cũ. Nước mắt được pha thêm vị đắng đắng, cay cay....